Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2007

7 hours before working time




Ngày mai lại phải đi làm rồi. Cũng chả có cảm xúc gì đáng kể - tức là ko chán, cũng chẳng vui.
20/10 ngồi nhà buôn dưa với cả nhà, gồm cả chú dì cô bác tới ăn lẩu gà . Bị Giang cho ra de vì Giang còn bận vụ chiến lược gì đó với phòng TVi. Hihi, nhưng ăn lẩu mà buôn thì vui phải biết. Cũng là một "điểm sáng" cho dịp cuối tuần .
Thứ 7 lên thăm ông bà. Cả tuần nay mới thấy có người nằm ngoài dòng chảy thời đại như ông bà (they had no idea about VA's scandal). Và lần nào lên cũng thấy căn hộ của ông bà rất thân thương. Bình yên lắm! Lại ngồi nghe ông kể chuyện và đc bà chăm sóc rất chi chu đáo. Sướng vô cùng!!!

-------------------
Giang tặng trước cuốn Nhóc Nicolas từ hôm thứ 6 , truyện rất hay và mình đã từng rất muốn mua nhưng vì nó đắt, sau đó thì lại có những cuốn khác hút mất sự chú ý của mình. Thế là hai ngày nay lại chúi đầu vào đọc Nhóc Nicolas. Buổi tối định dịch bài cho chị France mà cuối cùng chả làm đc, định mức 2 bài/tuần vẫn chưa hoàn thành. Tuần sau fải kỷ luật hơn mới được .

Vui quá là vui vì được biết NXB Nhã Nam đã mua bản quyền và trong thời gian tới sẽ cho ra lò (1) The catcher in the rye (ko biết lần dịch này họ sẽ đặt tên truyện là gì) và (2) The great Gatsby . Thế là ko phải cố công tìm kiếm nữa nhé. Giờ thì cứ chờ thôi. Nhưng cuối tháng này thì đã nhắm tới một quyển rồi: Kafka on the shore by Murakami và được dịch bởi Dương Tường. À, lại còn quyển Socrates in love nữa chứ, chưa nghe tên cuốn này bao giở, nhg mọi người trên blog Nhã Nam khen ghê lắm. Và dạo này thì đang rất tò mò về bộ "Đi tìm thời gian đã mất" của Marcel Proust. Có cái nghề nào mà toàn được đọc truyện nhỉ???

--------------------

Tuần mới lại bắt đầu. Mình phải cố gắng tập trung công suất trong 8 hrs ở cơ quan. Về nhà vẫn còn đống bài dịch đang chờ. Mệt nhưng mà vẫn có một cảm giác thanh thản.

"Life is hard, man. But I'm still in love with it."

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2007

for the women I love







Comments

(1 total)








Chuc mung Hang ngo^' 20-10 nhe'. Khi nao ve vn nhat dinh se phai den tham may moi dc. Ban Hang cung phai nho to day nhe :*


Sunday October 21, 2007 - 01:32am (SGT)



















You must be a member of Yahoo! 360° to comment on this blog entry.












Tags: 20thoct



Saturday October 20, 2007 - 04:30pm (ICT)



Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2007

weekend




Hai ngày cuối tuần thật là tuyệt! - Có ai đi làm công sở mà ko nghĩ thế ko cơ chứ.
2 Ngày cuối tuần này - nằm dài ở nhà vào ngày thứ 7 (cũng có nghĩa là từ bỏ Dự án điện ảnh-một quyết định khó khăn nhưng giờ làm rồi thì ko ngoái lại nữa) - mệt nhưng uống thuốc và đi bookshop với Giang (thấy có nhiều cuốn truyện hay quá, và liệt kê đc tới 7 cuốn sẽ mua nếu tháng sau có nhiều lương hơn một chút) - tối về nhà nằm xem The lake house và đọc South of the border, West of the sun. Với cái kiểu định nghĩa tương tự như "Một phim, trước hết, là một không khí" (Claude Sautet), mình cũng muốn nói rằng, mình chú ý hơn cả tới không khí của những cuốn tiểu thuyết và Murakami thì lúc nào cũng tạo ra một cái không khí nào đó rất tài tình.
Cả ngày chủ nhật dành cho đọc truyện, giờ đã là 10pm và lại fải làm việc. Mình nghĩ có lẽ mình ko chỉ mệt vì cái schedule ngày 8 tiếng ở công sở thêm mấy tiếng nữa dịch bài ở nhà, có lẽ mình đang trải qua thứ tâm trạng của Hajime trong 8 năm làm cái nghề mà anh cho là "không phải là mình". Híc, truyện vẫn khác xa với đời thực, nhưng cũng có lúc cần bấu víu vào đó một tí.
Tuần này khá hơn tuần trước, ít nhất mình dám dành ra 2 ngày để đọc một cuốn truyện và xem một bộ phim. Đã có mấy tiếng đồng hồ được là mình trước khi bước sang ngày đầu tiên của tuần mới.

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2007

music blogs




Dạo này ngập chìm trong âm nhạc. Và kinh nghiệm tìm ra các trang nghe nhạc cũng khá thú vị, share với mọi người nè.
Việc cho nhạc lên blog để tạo playlist cho blog của mình thì cái thằng Yahoo nó chưa có mới chán, thế nên toàn fải sang các music blog tìm nhạc về để embed.

Các music blog tớ biết cho đến hiện nay:

1, Imeem
Cái trang này khá quen thuộc rùi, nhạc cũng nhiều, nghe thoải mái, nhg có điều ko down về được. Chẳng hiểu tại sao dạo này cái blog của tớ ko tài nào embed được nhạc từ cái trang này, nếu mà viết blog kèm nhạc. Embed xong post lên chỉ có một đoạn code bị lỗi, híc.

2, Esnips
Trang này cũng quen, có một cái hay là nó cho down nhạc, nhưng chỉ với một số bài thui, có những bài hình như không được download. Cái widget của bọn này hay vì nó làm cái player với các hình dáng đa dạng, lạ mắt.

3, Multiply
Cái trang này thì như hôm trước tớ đã kể, nó như là một cái kho nhạc của mọi người. Vào đấy download thoải mái (đặc biệt với cách search hum trước tớ kể thì tớ down đc ối nhạc mà ko fải crack acc để mua). Nhưng khổ một nỗi là nó lại ko cho nghe từng bài. Muốn nghe thì fải nghe cả một cái playlist dài dằng dặc của bloggers. Nhưng dù sao có chỗ down nhạc cũng hay rùi. Mà trang này dành cho dân Southeast Asia, vô toàn thấy Sing, Malay, Indo với lại Philippines.

4, MOG
Trang này khá hay, thấy toàn dân UK và US vào post bài. Gout nhạc của trang này cũng khác khác. Cái tớ thích là kèm từng bài hát bọn nó hay viết review . Tuy nhiên, cơ hội nghe 1 bài hát hoàn chỉnh ở đây hơi ít. Có thể tìm được bài hát trong tất cả các album của một songwriter hay singer nào đó, nhg mỗi bài chỉ được nghe có 30s, tất nhiên là cũng có những bài đc moggers upload lên thì đc nghe toàn bộ. À, và trang này thì ko đc down, vào iTunes mua nhá.

5, Deezer
Đây là phát hiện mới nhất. Cái trang này giao diện của nó hay hay, điều thích nhất là cũng như cái MOG, có thể tìm được tất cả các bài hát của bất kỳ ca sĩ/nhạc sĩ nào, nhưng điều khác MOG là chúng ta có thể nghe tất cả một cách hoàn chỉnh (chứ ko fải 30s như kia) for FREE (à, nhg mà cũng ko down đc đâu, chỉ nghe thui nhớ). Và khi nghe nhạc, dù ta ấn vào bất kỳ link gì trên trang đó (để tìm hiểu xem trang đó có cái gì, hoặc tìm kiếm ca sĩ khác chẳng hạn) thì bài hát mà chúng ta đang nghe cũng không bị ngưng lại. Điều hay ho nữa là cái Smartplaylist của trang này cho chúng ta nghe những sản phẩm âm nhạc mới nhất (và cũng là nghe hoàn chỉnh bài nha). Trời ơi, awesome!

6, Nghenhac
Cái trang này có lẽ cũng quen, cho nó vào đây để dành cho ai mê nghe nhạc Việt. Trang này nghe cũng được, download cũng được, nhạc Việt, Tây, Tàu, Hàn, Nhật có cả . Nhưng mà ko biết có fải tại cái PC chậm chạp của tớ ko mà trang này load về lâu kinh hoàng .

(To be continued...)

*Note: Tất cả các trang này đều fải đăng ký thành viên.
------------
Dạo này nghe nhiều trên mạng thế nhưng hiện tại chỉ muốn mua mấy đĩa unplug của The Corrs và John Mayer về nghe . Cho nó đã đời mà đỡ tốn xiền.
-----------
Enjoy it!

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2007

lover-loveable-loving-love




Biết đến và sở hữu cuốn tự truyện này nhưng bằng tiếng Anh, từ hồi cấp 3, nhưng chưa lần nào đọc hết . Xong rồi gặp lại nó trong lần chat chit với 1 anh bạn Sri Lanka trong chat room (cái thuở bé dại còn chui vào chat room ấy) - anh ta bảo anh ta biết Việt Nam qua bộ phim này. Nhưng cả hai nhân vật trong truyện này đâu có phải người Việt Nam - chỉ có cái bối cảnh tăm tối của một nước thuộc địa thôi, và con người ở đó cũng bức bối lắm. Rồi đến lượt Ly giới thiệu bộ phim như một all time favourite của nó, thậm chí còn từng định đặt tên cửa hàng của nó là Lily-the lover.
Giờ đây, nó đã được dịch ra tiếng Việt. Chả hiểu chất lượng dịch thuật ra sao, tên dịch giả không gây chú ý lắm, nhưng mà vừa vào Evan, nhặt được cái tin điểm sách này, và ngày mai phải đi mua ngay thôi. Quyết thế rồi!
------
Dạo này ở nhà hoạt động ngoại khóa chỉ có đọc truyện (The time traveler's wife - "such a treasure" nhá) với cả xem phim. For those who care, Autumn in my Heart đang được chiếu lại trên KBS World vào khoảng 11h kém 15 các tối thứ 4 và thứ 5. Bọn HQ này có chiến lược Global Marketing khủng khiếp thật, mùa thu nó chiếu Autumn in my Heart, mùa đông nó chiếu Winter Sonata, mùa xuân nó chiếu Spring Waltz, mùa hè nó chiếu Summer Scent, kể cũng là điều thú vị và ít ra cũng tỏ ra hiệu quả (với những người như mình).
Mấy hôm nay nghe nhạc nhiều khủng khiếp, mờ hôm nay lại được Giang mua cho cái headphone mới nghe phê thôi rồi. Mới khám phá ra cái bọn blog Multiply, cho phép upload cả music lên đó, thế là cần tìm bài gì và muốn down về thì cứ search tên bài hát + ca sĩ + multiply vào là okie liền . Tiền net tháng này rồi lại làm em đau đầu thôi, huhu, nhưng mà không đừng được, cứ down liên tùng tục.
------
For Ngân iu,
Trời ơi, rất xin lỗi mày nhưng mà quả thực mày làm tao scared quá, sao mà mày viết thư dài thế (đáng lẽ ra tao cũng sẽ hứng khởi lắm khi nhận được một bức thư dài dằng dặc với nhiều tâm sự + tâm huyết đến thế) nhưng vấn đề là hôm nay tao bù đầu bù óc gỡ băng cho Tú với cả dịch bài cho đúng hẹn. Tao mở cái thư mày ra mà dở khóc dở cười - thú thật là chưa đọc hết nhưng đã nắm được ý chính và sẽ đọc lại sau. Chỉ muốn nói một câu là "Yêu mày rất nhiều". Và nếu chúng ta ko phải là bosom friends thì chắc ko thể có những cái sense về nhau chính xác đến thế đâu.
------
Mê trà hoa hồng của Romi quá
. Hết cái hộp này tớ fải tìm mua ở đâu bây giờ, đặt hàng qua mạng bên tận Sri Lanka ư?!
------
For him, this is the song I wanna share with you, sweetheart. (hic, i have to post it in the next entry for i got some problem with HTML code in this entry, after you've enjoyed it, come and fix it for me )

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2007

friend week

Tự nhiên Dung gọi điện và lại buôn tới tấp. Thật kỳ quặc khi hai đứa lại hét lên crazily vì anh Vaughn và chị Sydney. Chỉ một cuộc điện thoại chục phút mà mày làm tao quay lại cái thời của "Cám dỗ" với cả "Hoàn Châu Cách Cách" quá.
Đây, post nguyên đoạn hội thoại mà tao nhớ như in và vừa kể với mày tối qua: "...Tất cả những gì anh muốn làm bây giờ là hôn em."

Vaughn to Sydney:

"You need me to tell you what? That when you're on operations, I can't sleep at night. That when we're in debrief I have to force myself to remember what the hell we're supposed to be reviewing. When all I want to do is kiss you."

[Alias, Season 2, Episode 13]

For my dear Lily




Ngồi nghe Sarah McLachlan, thấy thật là tâm trạng. Cảnh báo trước là this following passage may sound a little sissy.

Thực tế là bài Angel làm tao nhớ mày khủng khiếp, bài Ordinary Miracle cũng đem lại cảm giác tương tự, hì hì. Tao đã hơi tiếc lúc mang cái ô đến cho mày ko nhìn ngắm mày kỹ hơn một chút (căn bản lúc đó đang đau bụng, huhu), ý tao là tao rất muốn catch your image của năm nay, của lần này, của thời điểm này. Bởi vì một năm nữa có thể mày sẽ trông khác đi một chút, và nếu năm sau tao gặp lại mày tao có thể bla bla là hồi đấy trông mày béo hơn hoặc gầy hơn hoặc gì gì đó tương tự. Lúc trên đường đi về tao đã cố gắng hồi tưởng một tí, và cảm giác cố gắng nhớ lại tường tận một khuôn mặt thân quen không ngờ lại khó ra phết, tao cũng chả biết tại sao.

Hehe, Tuấn Anh hỏi tao với mày chia tay thắm thiết ko kìa, rất chi thắm thiết, với một bữa ăn ngon và ngồi buôn lung tung, ngắm nhìn cái vali to đùng nhưng hết sức gọn gàng của mày và biết kinh nghiệm "lèn giày" vào mọi chỗ có thể ...

Tự nhiên tao cũng ko biết viết gì thêm (mấy hôm trước tao còn định làm một bài thơ, ví dụ thế, để tặng mày nhưng tao give up luôn vì ko có tứ nào). Bi giờ thì tao chỉ biết viết mấy dòng thế này để mày biết là tao đã tiếc một số thứ như thế, và cả tiếc không ôm mày một cái (cho dù mày ko thích cái việc hug hiếc này lắm).

À, thêm một việc nữa, để mày luôn yên tâm. You're brilliant in the best sense of this word. Tao có thể sẽ rất khác nếu ko được biết tới Thế giới của Sophie, tới Hoàng tử bé, tới Cuộc đời của Pi... và tao đã thấy mày thực sự "hay ho" khi biết nhiều thứ đến thế. Mày có inquiring mind và luôn sẵn sàng được absorbed in knowledge, duy trì tinh thần này nhé. Công việc học hành có thể sẽ vất vả, nhưng tao tin là mày làm được và làm tốt.
Cố lên!
Best wishes for you!
PS: Hà Nội đang mưa giông to lắm, nếu London chào đón mày với mưa và sương mù thì hy vọng cái ô của tao có chút tác dụng ^^.


Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2007

OMG

I found her on sis Memory's blog. Awesome!!!
Connie, she's such an angel!
And BGT, kind of AI, is great. I love the judges, too... the way they make comments.
Enjoy it!



Thứ Ba, 21 tháng 8, 2007

Mùa thu cho em

Một trong những biểu hiện yêu đời của tớ là sự quan tâm đến tình hình âm nhạc và điện ảnh trong nước cũng như thế giới . Mấy tuần qua, thú thực là phim chả thèm xem, nhạc cũng chả thèm nghe, máy tính hỏng mà, mà có sửa xong thì mọi cái hứng nó bay biến đâu hết, cũng chẳng thèm blog bliếc gì. Hôm nay, nhân một đêm mưa (thực ra tạnh từ nãy, nhg không khí vẫn còn ẩm mùi đất xông mỗi lần có bão), niềm yêu đời đã quay trở lại với tớ qua một bài hát về mùa thu rất trữ tình (híc, nghe bài này cái chính vì thích tên của ông tác giả, nhg nghe xong thì phê luôn, lời bài hát gì mà cứ đắm đuối như lời tỏ tình í )
Dạo này ở nhà chỉ có đọc tiểu thuyết, nên tâm hồn giờ rất mơ mộng. Khác với mọi lần, hiện tại rất sợ tỉnh mộng, tỉnh ra là lại nhớ tới việc tìm việc làm. Nhưng thực ra ở nhà cũng chán thật, bắt đầu ngấy rồi đấy, việc thì vẫn chưa tìm ra, híc.
Không sao, mình còn trẻ (câu này hơi "bất hủ" tí), cứ làm những gì phải làm thôi!

Mùa thu cho em
ST: Ngô Thụy Miên

Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
Và em có nghe khi mùa thu tới
mang ái ân mang tình yêu tới
em có nghe nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé

Em có hay mùa thu mưa bay gió nhẹ
em có hay thu về hết dấu cô liêu
Và em có hay khi mùa thu tới
bao trái tim vương màu xanh mới
em có hay hay mùa thu tới hồn anh ngất ngây

Nắng úa dệt mi em
và mây xanh thay tóc rối
nhạt đôi môi em thơm nồng
tình yêu vương vương má hồng

Sẽ hát bài cho em
và ru em yên giấc tối
ngày mai khi mưa ngang lưng đồi
chờ em anh nghe mùa thu tới.

Em có mơ mùa thu cho ai nức nở
em có mơ mơ mùa mắt ướt hoen mi
Và em có mơ khi mùa thu tới
hai chúng ta sẽ cùng chung lối
em với anh mơ mùa thu ấy tình ta ngát hương.

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2007

twenty something

Đọc bài viết này và tìm thấy một "cứu cánh" cho một ngày gần như thất bại, một ngày trong chuỗi ngày cười giả khóc thật và khóc cười không đúng chỗ, chung quy cũng chỉ vì những nghi vấn như thế. Mệt khi nhiều người hỏi tới việc đi làm. Cảm thấy bị xâm phạm khi người khác chọc ngoáy vào những thứ đang cố gắng cải thiện. Và lúc nào, lúc nào cũng băn khoăn những câu hỏi về ý nghĩa.

Copy từ blog của Nhung Romi, cũng cảm ơn Nhung luôn, vì ko hiểu sao ấy thường trở thành right person xuất hiện vào right place and right time đối với tớ .

"Tự nhiên thấy khát, thấy thèm, thấy cần được ve vuốt bởi một thú vui giản dị... ĐỌC." : đáng nhẽ tớ fải cho ấy vào danh sách PVS hồi còn làm luận văn, có khi thêm đc nhiều câu hay như thế này trong thành phẩm .

----------

Những nghi vấn thiên thu của tuổi trẻ muôn đời

Hoàng Long

Đọc tác phẩm của J.D. Salinger và Murakami

“…tàu xa dần rồi,
thôi tiếc thương chi khi biết người ra đi vì đời…”
Trúc Phương (1939-1995)

Vào lứa tuổi mười bảy, bạn ước mơ gì? Có một cậu bé đã tâm sự với em gái Phoebe của mình rằng “anh cứ hình dung bọn con nít chơi trên cánh đồng khổng lồ vào buổi chiều, trong đám lúa mạch. Có đến nghìn đứa trẻ mà xung quanh không có lấy một người lớn nào, ngoài anh”. Và tất cả công việc cậu bé này làm là tóm lấy bọn trẻ mê chơi không để cho chúng lăn xuống vực. Một mơ ước thật thánh thiện phải không?

Thế nhưng cậu bé Caulfield Holden ấy lại bị đuổi khỏi trường trung học Pencey sau khi thi rớt bốn môn liền. Cơn phản kháng giận dỗi của một thiếu niên đã bùng phát trước thói rởm đời của xã hội người lớn đã đưa chân cậu đi lang thang, nốc rượu, tán gái cứ như một người lớn thực thụ. Để rồi khi bắt đầu đối diện với chính mình trong đêm tối, hay trước sự ngây thơ chân thành của đứa em gái Phoebe, cậu lại bật khóc nức nở. Có ai ngờ một cậu bé ăn nói bạt mạng, đòi phỉ nhổ vào tất cả mọi thứ trên đời, nốc rượu như ngựa uống nước ao, hút thuốc như đầu máy xe lửa ấy, lại lo âu về lũ vịt dưới hồ cạnh cửa Nam công viên trung tâm không biết trốn đi đâu khi mặt hồ đóng băng. Và chính cậu bé Holden lại biết trân trọng chiếc găng tay của đứa em đã mất Allie vì bệnh máu trắng, biết trân quý những người thầy dạy của mình như thầy Antolini dạy tiếng Anh, thầy Spencer dạy sử…

Tất cả những nghi vấn của tuổi trẻ băn khoăn về con đường đời phía trước được J.D. Salinger, qua lời kể của chính Holden, truyền đạt lại cho chúng ta thật hấp dẫn với một văn phong bạo tàn của thiếu niên nổi dậy. Để khi bao căng thẳng và thử thách đi qua, tuổi trẻ biết nhập cuộc người và đón niềm tin trở lại. Thông điệp của Salinger muốn truyền đạt chính là câu châm ngôn của Wilhem Stekel mà thầy Antolini đã khuyên Holden: “Dấu hiệu thiếu chín chắn của con người là ở chỗ, anh ta muốn chết cho sự nghiệp chính nghĩa, còn dấu hiệu chín chắn là anh ta muốn sống yên bình vì sự nghiệp chính nghĩa”. Nổi loạn là cần thiết khi nổi loạn tái xác định lại cho con người trẻ tuổi một vị thế và niềm tin mà mình sẽ mang theo suốt đời từ khi bước qua ngưỡng cửa trưởng thành. Có lẽ vì thế mà tác phẩm này đã thành công vang dội, được xem như một hành trang vào đời không thể thiếu của các cô cậu thiếu niên trẻ tuổi. Nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn (1949-2005) khi viết “Buổi chiều Hạ Lan”, tuy là một truyện ngắn đầu tay đặc sắc nhưng rõ ràng là ảnh hưởng văn phong của Salinger.

Sau “Bắt trẻ đồng Xanh”, xuất hiện một khung cảnh khác của "Rừng Nauy," một tác phẩm của văn hào Nhật Bản Murakami Haruki, cũng lấy chủ đề chính là những nghi vấn thiên thu của tuổi trẻ muôn thuở cô đơn về nỗi đau, tình yêu và cái chết. Và cũng thành công vang dội. Ngay trong năm đầu tiên, tác phẩm này đã được tiêu thụ trên một triệu bản.

Câu chuyện đưa ta vào hồi ức của Toru Watanabe, người đàn ông ba mươi bảy tuổi đang đáp xuống phi trường Hamburg. Bản nhạc “Rừng Nauy” của Beatles vang lên, đưa anh trở về miền kỷ niệm.

Những ký ức xa xưa đưa Watanabe trở về thời sinh viên của hai mươi năm trước với tình yêu, bạn bè và cuộc sống giảng đường. Những người bạn, người tình và người đời đi qua đời anh như cái bóng, luôn luôn vô định trước những cuộc ra đi.

Kizuki, bạn thân thời trung học của Watanabe, tự sát vào năm mười bảy tuổi. “Cái đêm Kizuki chết đã vạch một đường ranh và từ đó tôi không thể xem cái chết hoặc cuộc sống một cách đơn giản như vậy nữa. Cái chết không phải là một phản đề của cuộc sống mà đã là một phần bản chất nguyên khôi của tôi và tôi không thể nào chối bỏ được sự thật đó, dù gắng sức bao nhiêu đi nữa”. Đó là điều đầu tiên mà Watanabe cảm nhận về kiếp người sau cái chết của Kizuki.

Sau cái chết ấy, Naoko (người yêu của Kizuki) bị sốc và bắt đầu có những triệu chứng thần kinh. Watanabe đến với Naoko như một điều tự nhiên để xoa dịu nỗi niềm. Từ tình bạn, hai người tiến đến tình yêu.

Cùng năm đó, Watanabe thi đậu đại học và đến ở ký túc xá, làm quen với giảng đường đại học và những người bạn mới như Kamikaze, Nagasawa. Còn Naoko theo học tại một trường nữ sinh nằm ngoài thành phố Mushashino.

Mối tình của hai người trải qua thời sinh viên xa nhà với khung cảnh giảng đường và trại điều dưỡng tâm thần. Naoko phải vào trại điều dưỡng vì những chứng bệnh thần kinh. Watanabe thường đến thăm nàng và làm quen được với Reiko, người bạn cùng phòng với Naoko. Reiko đánh đàn guitar tuyệt hay, đặc biệt là bản “Rừng Nauy” mà Naoko rất thích.

Watanabe với cuộc sống giảng đường và bươn chải làm thêm vẫn thư từ đều đặn với Naoko, thỉnh thoảng anh vẫn ghé đến thăm nàng và Reiko. Trong thư, Naoko, Reiko và Watanabe không giấu giếm nhau điều gì. Kể cả việc Watanabe quen Midori như người tình thay thế khi thiếu vắng Naoko. Năm hai mươi mốt tuổi, Naoko tự sát. Reiko đến báo tin cho Watanabe. Hai người làm tình và Reiko ra đi, vĩnh viễn biến mất trong đời Watanabe.

Watanabe vô vọng gọi điện cho Midori, chỉ để nghe được giọng nói của nàng trong cơn mưa hay nước mắt đời day dứt, triền miên.

Lang thang trong cánh đồng lúa mạch đến tận cánh rừng Nauy, người đọc đều bắt gặp những băn khoăn day dứt của tuổi trưởng thành về cuộc sống, tình yêu, nỗi đau và cái chết. Bởi ai cũng có một thời tuổi trẻ, một quãng thời gian nổi loạn với cách hành xử tưởng như bạo tàn trước khi hoà nhập vào thế giới người lớn với những cảm xúc chín chắn của tuổi trưởng thành.

Thời của sự phá huỷ để tái tạo niềm tin, thời bỡ ngỡ và hoảng loạn để bình yên và tĩnh lặng. Thời vĩnh viễn xa rời thiên đường nhỏ dại để sống quay cuồng dưới mặt trời đỏ lửa đi tìm hương cố nhân của một người yêu nào vắng mặt. Mối đồng cảm sâu xa mà người đọc dành cho tác phẩm cũng vì lẽ đó.

Tuy nhiên cũng có nhiều ý kiến phản bác lại hai tác phẩm trên. Họ cho rằng họ chẳng học được gì từ hai tác phẩm này mà chỉ rặt toàn ngữ ngôn đao to búa lớn kiểu “mình nhổ vào”, “tôi chết mất”, “cô đơn kinh khủng”, “tôi suýt ngất”, và những cảnh làm tình, thủ dâm, văng tục bạt mạng. Thế nhưng cảnh đó ai mà không từng trải qua trong đời. Đó chẳng phải là thuộc bản chất người hay sao? Hơn thế, nếu tinh ý bạn đọc đều có thể dễ dàng nhận ra đó chỉ là phương tiện thiện xảo (upaya) để chuyên chở một cứu cánh tối hậu về bài học làm người trong cõi nhân sinh. Nhà văn khi sáng tác chính là đang sáng thế, thực hiện trò chơi linh thánh lila. Những hiện tượng mờ ảo sương phủ của nhân vật trong những “hoàn cảnh biên cương” trong tác phẩm chính là hé mở những nỗi niềm muôn thuở. Nếu tinh ý, ta sẽ tìm ra rất nhiều chi tiết hay như “nói chung, tôi chuộng hòa bình, nếu phải thú thật cùng các bạn”. Hay khi Holden nhận xét về vai diễn của Alfred Lunt và Lina Fontann “bạn hiểu không, họ diễn được, chỉ có điều quá được. Một người còn chưa kịp nói hết, người kia đã nhanh chóng hòa theo. Cứ như những người thực sự đang nói chuyện cứ ngắt lời nhau và vân vân. Tất cả đều quá giống cảnh mọi người nói chuyện và ngắt lời nhau ở ngoài đời, chính cái đó làm hỏng bét vở kịch…”. Thật là một nhận xét của bậc thầy ca kịch. Trong khi đọc, ta sẽ bắt gặp liên tục những viên ngọc sáng như vậy…

Nhưng xét cho cùng, khen chê là chuyện thị phi của nhân gian. Cái cay đắng của nhà văn thật đúng như Niezsche nói rằng “người ta thường được khen hay bị chê nhưng ít khi được hiểu”. Hay khi được hiểu rồi thì cũng đã muộn màng. Nói như Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992) “khi em chợt hiểu, chợt ngùi thương, thì chúng ta đâu còn cơ hội nữa”. Bùi Giáng (1926-1998), trong “Mưa nguồn” khi viết về Nguyễn Du cũng đã hạ hai câu kết tuyệt mù cay đắng “em quốc sắc, em thiên hương đã uổng; làm sao khuây khỏa hận của thiên tài”. Nỗi thôi thúc bức bách phải viết của nhà văn nhiều khi không phải như M. Kundera quan niệm là “chứng cuồng viết” mà nhiều khi còn vì một điều sâu thẳm hơn mà A. Schopenhauer đã nói đầy day dứt “nếu chúng ta cũng câm miệng thì ai sẽ là người nói thay?”…

Dù sao đi nữa, hai tác phẩm này đều đã thành công vang dội. Điều này không ai chối cãi được. Chúng tôi không có ý so sánh tác phẩm này với tác phẩm kia. Bởi tác phẩm văn chương nào cũng đều có số phận của nó cả. Tác phẩm siêu vượt hơn chính người viết là ở chỗ đó. K. Jasper đã dạy bảo chúng tôi như vậy. Và khi chúng tôi tương chiếu hai tác phẩm này một cách cố tình hững hờ như “nhạn quá tường không, ảnh trầm hàn thuỷ, nhạn vô di tích chi ý, thủy vô lưu ảnh chi tâm” (nhạn bay qua đầm, bóng chìm nước lạnh, nhạn không có ý lưu bóng, nước không có tâm giữ hình dung), thì cũng mong bạn đọc hiểu cho như thế là “ngu ý” của người viết. Bởi hành động vô cầu ấy chỉ làm rõ thêm yếu tính của nhạn là bay cao, yếu tính của nước là soi chiếu…

Sài Gòn, tháng 8/2005


Hoàng Long (@evan.com.vn)

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2007

Entry for July 28, 2007

"Love is passion. Obsession. Someone you can't live without. Someone you fall head over heels for. Find someone you can love like crazy, and will love you the same way back. Listen to your heart. No sense in life without this. To make the journey without falling deeply in love, you haven't lived a life at all. You have to try, because if you haven't tried, then you haven't lived."
(Meet Joe Black - 1998)

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2007

tình cảm

1.

"tình cảm anh dành cho em là cái người ta vẫn gọi nôm na là nhớ
nó khiến anh nôn nao những cảm xúc đại loại như buồn
trong vài khoảnh khắc thời gian có vẻ ngừng di động
và mỗi ngày nó dường như xảy đến nhiều hơn

trong trạng thái tâm hồn nói chung không thể coi là ổn
những nụ cười thiếu vắng và rõ ràng đã méo mó chỏng trơ
nỗi nhớ đến khiến anh quên phải ngủ
lúc ăn cơm, tiếng xoong nồi đũa bát lại vô tình gợi những vần thơ

cho đến một ngày, nỗi nhớ chuyển sang một cấp độ cao hơn là đã thầm yêu

thật ra thì trước đây anh vẫn tưởng nhầm là nỗi cảm

đã trăm ngàn lần anh muốn gọi thành tên nhưng anh không dám

để bây giờ anh cũng chỉ trộm thầm thì:

anh yêu em"


(NTHL)



Đọc vừa thấy buồn cười, vừa thấy yêu yêu . Cơ mà vợ NTHL còn sáng tác thơ hay hơn cả bác í .


2.


a: Not in the mood for work.

b: Làm gì có cái gọi là in the mood for work. Cái gì fải làm thì vẫn cứ fải làm thôi.

a: :((



3.
Em rất muốn có nhiều hy vọng, cái hy vọng nó làm em sống tốt hơn. Dạo này chả hiểu sao em chẳng có tí hy vọng nào, đâm ra em sống tồi lắm.







Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2007

9A Vô địch - Ảnh vụ đập phá tại nhà Chiến

9A thân iu

DSC00695

Đội hình quá đẹp!

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2007

tìm sách




Tớ đang tìm cuốn nè, The catcher in the rye, bản dịch tiếng Việt là Bắt trẻ đồng xanh. Híc híc, tớ rất muốn tìm được một cuốn bản cứng, bằng tiếng Việt thì tốt hơn, nhưng nếu ai biết chỗ nào bán bản tiếng Anh thì nói cho tớ biết với.

"
Bắt trẻ đồng xanh là chuỗi hồi ức của một chàng trai 17 tuổi đang ở ngưỡng cửa vào đời, xoay quanh những mối quan hệ với nhà trường, thầy cô giáo, cha mẹ, bạn bè, những ly rượu đầu tiên, những điếu thuốc vụng trộm, những nụ hôn vội vã, những cô gái mình yêu, và yêu mình..."

Looking forward to your reply (nịnh đầm 1 tí )