Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2007

twenty something

Đọc bài viết này và tìm thấy một "cứu cánh" cho một ngày gần như thất bại, một ngày trong chuỗi ngày cười giả khóc thật và khóc cười không đúng chỗ, chung quy cũng chỉ vì những nghi vấn như thế. Mệt khi nhiều người hỏi tới việc đi làm. Cảm thấy bị xâm phạm khi người khác chọc ngoáy vào những thứ đang cố gắng cải thiện. Và lúc nào, lúc nào cũng băn khoăn những câu hỏi về ý nghĩa.

Copy từ blog của Nhung Romi, cũng cảm ơn Nhung luôn, vì ko hiểu sao ấy thường trở thành right person xuất hiện vào right place and right time đối với tớ .

"Tự nhiên thấy khát, thấy thèm, thấy cần được ve vuốt bởi một thú vui giản dị... ĐỌC." : đáng nhẽ tớ fải cho ấy vào danh sách PVS hồi còn làm luận văn, có khi thêm đc nhiều câu hay như thế này trong thành phẩm .

----------

Những nghi vấn thiên thu của tuổi trẻ muôn đời

Hoàng Long

Đọc tác phẩm của J.D. Salinger và Murakami

“…tàu xa dần rồi,
thôi tiếc thương chi khi biết người ra đi vì đời…”
Trúc Phương (1939-1995)

Vào lứa tuổi mười bảy, bạn ước mơ gì? Có một cậu bé đã tâm sự với em gái Phoebe của mình rằng “anh cứ hình dung bọn con nít chơi trên cánh đồng khổng lồ vào buổi chiều, trong đám lúa mạch. Có đến nghìn đứa trẻ mà xung quanh không có lấy một người lớn nào, ngoài anh”. Và tất cả công việc cậu bé này làm là tóm lấy bọn trẻ mê chơi không để cho chúng lăn xuống vực. Một mơ ước thật thánh thiện phải không?

Thế nhưng cậu bé Caulfield Holden ấy lại bị đuổi khỏi trường trung học Pencey sau khi thi rớt bốn môn liền. Cơn phản kháng giận dỗi của một thiếu niên đã bùng phát trước thói rởm đời của xã hội người lớn đã đưa chân cậu đi lang thang, nốc rượu, tán gái cứ như một người lớn thực thụ. Để rồi khi bắt đầu đối diện với chính mình trong đêm tối, hay trước sự ngây thơ chân thành của đứa em gái Phoebe, cậu lại bật khóc nức nở. Có ai ngờ một cậu bé ăn nói bạt mạng, đòi phỉ nhổ vào tất cả mọi thứ trên đời, nốc rượu như ngựa uống nước ao, hút thuốc như đầu máy xe lửa ấy, lại lo âu về lũ vịt dưới hồ cạnh cửa Nam công viên trung tâm không biết trốn đi đâu khi mặt hồ đóng băng. Và chính cậu bé Holden lại biết trân trọng chiếc găng tay của đứa em đã mất Allie vì bệnh máu trắng, biết trân quý những người thầy dạy của mình như thầy Antolini dạy tiếng Anh, thầy Spencer dạy sử…

Tất cả những nghi vấn của tuổi trẻ băn khoăn về con đường đời phía trước được J.D. Salinger, qua lời kể của chính Holden, truyền đạt lại cho chúng ta thật hấp dẫn với một văn phong bạo tàn của thiếu niên nổi dậy. Để khi bao căng thẳng và thử thách đi qua, tuổi trẻ biết nhập cuộc người và đón niềm tin trở lại. Thông điệp của Salinger muốn truyền đạt chính là câu châm ngôn của Wilhem Stekel mà thầy Antolini đã khuyên Holden: “Dấu hiệu thiếu chín chắn của con người là ở chỗ, anh ta muốn chết cho sự nghiệp chính nghĩa, còn dấu hiệu chín chắn là anh ta muốn sống yên bình vì sự nghiệp chính nghĩa”. Nổi loạn là cần thiết khi nổi loạn tái xác định lại cho con người trẻ tuổi một vị thế và niềm tin mà mình sẽ mang theo suốt đời từ khi bước qua ngưỡng cửa trưởng thành. Có lẽ vì thế mà tác phẩm này đã thành công vang dội, được xem như một hành trang vào đời không thể thiếu của các cô cậu thiếu niên trẻ tuổi. Nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn (1949-2005) khi viết “Buổi chiều Hạ Lan”, tuy là một truyện ngắn đầu tay đặc sắc nhưng rõ ràng là ảnh hưởng văn phong của Salinger.

Sau “Bắt trẻ đồng Xanh”, xuất hiện một khung cảnh khác của "Rừng Nauy," một tác phẩm của văn hào Nhật Bản Murakami Haruki, cũng lấy chủ đề chính là những nghi vấn thiên thu của tuổi trẻ muôn thuở cô đơn về nỗi đau, tình yêu và cái chết. Và cũng thành công vang dội. Ngay trong năm đầu tiên, tác phẩm này đã được tiêu thụ trên một triệu bản.

Câu chuyện đưa ta vào hồi ức của Toru Watanabe, người đàn ông ba mươi bảy tuổi đang đáp xuống phi trường Hamburg. Bản nhạc “Rừng Nauy” của Beatles vang lên, đưa anh trở về miền kỷ niệm.

Những ký ức xa xưa đưa Watanabe trở về thời sinh viên của hai mươi năm trước với tình yêu, bạn bè và cuộc sống giảng đường. Những người bạn, người tình và người đời đi qua đời anh như cái bóng, luôn luôn vô định trước những cuộc ra đi.

Kizuki, bạn thân thời trung học của Watanabe, tự sát vào năm mười bảy tuổi. “Cái đêm Kizuki chết đã vạch một đường ranh và từ đó tôi không thể xem cái chết hoặc cuộc sống một cách đơn giản như vậy nữa. Cái chết không phải là một phản đề của cuộc sống mà đã là một phần bản chất nguyên khôi của tôi và tôi không thể nào chối bỏ được sự thật đó, dù gắng sức bao nhiêu đi nữa”. Đó là điều đầu tiên mà Watanabe cảm nhận về kiếp người sau cái chết của Kizuki.

Sau cái chết ấy, Naoko (người yêu của Kizuki) bị sốc và bắt đầu có những triệu chứng thần kinh. Watanabe đến với Naoko như một điều tự nhiên để xoa dịu nỗi niềm. Từ tình bạn, hai người tiến đến tình yêu.

Cùng năm đó, Watanabe thi đậu đại học và đến ở ký túc xá, làm quen với giảng đường đại học và những người bạn mới như Kamikaze, Nagasawa. Còn Naoko theo học tại một trường nữ sinh nằm ngoài thành phố Mushashino.

Mối tình của hai người trải qua thời sinh viên xa nhà với khung cảnh giảng đường và trại điều dưỡng tâm thần. Naoko phải vào trại điều dưỡng vì những chứng bệnh thần kinh. Watanabe thường đến thăm nàng và làm quen được với Reiko, người bạn cùng phòng với Naoko. Reiko đánh đàn guitar tuyệt hay, đặc biệt là bản “Rừng Nauy” mà Naoko rất thích.

Watanabe với cuộc sống giảng đường và bươn chải làm thêm vẫn thư từ đều đặn với Naoko, thỉnh thoảng anh vẫn ghé đến thăm nàng và Reiko. Trong thư, Naoko, Reiko và Watanabe không giấu giếm nhau điều gì. Kể cả việc Watanabe quen Midori như người tình thay thế khi thiếu vắng Naoko. Năm hai mươi mốt tuổi, Naoko tự sát. Reiko đến báo tin cho Watanabe. Hai người làm tình và Reiko ra đi, vĩnh viễn biến mất trong đời Watanabe.

Watanabe vô vọng gọi điện cho Midori, chỉ để nghe được giọng nói của nàng trong cơn mưa hay nước mắt đời day dứt, triền miên.

Lang thang trong cánh đồng lúa mạch đến tận cánh rừng Nauy, người đọc đều bắt gặp những băn khoăn day dứt của tuổi trưởng thành về cuộc sống, tình yêu, nỗi đau và cái chết. Bởi ai cũng có một thời tuổi trẻ, một quãng thời gian nổi loạn với cách hành xử tưởng như bạo tàn trước khi hoà nhập vào thế giới người lớn với những cảm xúc chín chắn của tuổi trưởng thành.

Thời của sự phá huỷ để tái tạo niềm tin, thời bỡ ngỡ và hoảng loạn để bình yên và tĩnh lặng. Thời vĩnh viễn xa rời thiên đường nhỏ dại để sống quay cuồng dưới mặt trời đỏ lửa đi tìm hương cố nhân của một người yêu nào vắng mặt. Mối đồng cảm sâu xa mà người đọc dành cho tác phẩm cũng vì lẽ đó.

Tuy nhiên cũng có nhiều ý kiến phản bác lại hai tác phẩm trên. Họ cho rằng họ chẳng học được gì từ hai tác phẩm này mà chỉ rặt toàn ngữ ngôn đao to búa lớn kiểu “mình nhổ vào”, “tôi chết mất”, “cô đơn kinh khủng”, “tôi suýt ngất”, và những cảnh làm tình, thủ dâm, văng tục bạt mạng. Thế nhưng cảnh đó ai mà không từng trải qua trong đời. Đó chẳng phải là thuộc bản chất người hay sao? Hơn thế, nếu tinh ý bạn đọc đều có thể dễ dàng nhận ra đó chỉ là phương tiện thiện xảo (upaya) để chuyên chở một cứu cánh tối hậu về bài học làm người trong cõi nhân sinh. Nhà văn khi sáng tác chính là đang sáng thế, thực hiện trò chơi linh thánh lila. Những hiện tượng mờ ảo sương phủ của nhân vật trong những “hoàn cảnh biên cương” trong tác phẩm chính là hé mở những nỗi niềm muôn thuở. Nếu tinh ý, ta sẽ tìm ra rất nhiều chi tiết hay như “nói chung, tôi chuộng hòa bình, nếu phải thú thật cùng các bạn”. Hay khi Holden nhận xét về vai diễn của Alfred Lunt và Lina Fontann “bạn hiểu không, họ diễn được, chỉ có điều quá được. Một người còn chưa kịp nói hết, người kia đã nhanh chóng hòa theo. Cứ như những người thực sự đang nói chuyện cứ ngắt lời nhau và vân vân. Tất cả đều quá giống cảnh mọi người nói chuyện và ngắt lời nhau ở ngoài đời, chính cái đó làm hỏng bét vở kịch…”. Thật là một nhận xét của bậc thầy ca kịch. Trong khi đọc, ta sẽ bắt gặp liên tục những viên ngọc sáng như vậy…

Nhưng xét cho cùng, khen chê là chuyện thị phi của nhân gian. Cái cay đắng của nhà văn thật đúng như Niezsche nói rằng “người ta thường được khen hay bị chê nhưng ít khi được hiểu”. Hay khi được hiểu rồi thì cũng đã muộn màng. Nói như Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992) “khi em chợt hiểu, chợt ngùi thương, thì chúng ta đâu còn cơ hội nữa”. Bùi Giáng (1926-1998), trong “Mưa nguồn” khi viết về Nguyễn Du cũng đã hạ hai câu kết tuyệt mù cay đắng “em quốc sắc, em thiên hương đã uổng; làm sao khuây khỏa hận của thiên tài”. Nỗi thôi thúc bức bách phải viết của nhà văn nhiều khi không phải như M. Kundera quan niệm là “chứng cuồng viết” mà nhiều khi còn vì một điều sâu thẳm hơn mà A. Schopenhauer đã nói đầy day dứt “nếu chúng ta cũng câm miệng thì ai sẽ là người nói thay?”…

Dù sao đi nữa, hai tác phẩm này đều đã thành công vang dội. Điều này không ai chối cãi được. Chúng tôi không có ý so sánh tác phẩm này với tác phẩm kia. Bởi tác phẩm văn chương nào cũng đều có số phận của nó cả. Tác phẩm siêu vượt hơn chính người viết là ở chỗ đó. K. Jasper đã dạy bảo chúng tôi như vậy. Và khi chúng tôi tương chiếu hai tác phẩm này một cách cố tình hững hờ như “nhạn quá tường không, ảnh trầm hàn thuỷ, nhạn vô di tích chi ý, thủy vô lưu ảnh chi tâm” (nhạn bay qua đầm, bóng chìm nước lạnh, nhạn không có ý lưu bóng, nước không có tâm giữ hình dung), thì cũng mong bạn đọc hiểu cho như thế là “ngu ý” của người viết. Bởi hành động vô cầu ấy chỉ làm rõ thêm yếu tính của nhạn là bay cao, yếu tính của nước là soi chiếu…

Sài Gòn, tháng 8/2005


Hoàng Long (@evan.com.vn)

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2007

Entry for July 28, 2007

"Love is passion. Obsession. Someone you can't live without. Someone you fall head over heels for. Find someone you can love like crazy, and will love you the same way back. Listen to your heart. No sense in life without this. To make the journey without falling deeply in love, you haven't lived a life at all. You have to try, because if you haven't tried, then you haven't lived."
(Meet Joe Black - 1998)

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2007

tình cảm

1.

"tình cảm anh dành cho em là cái người ta vẫn gọi nôm na là nhớ
nó khiến anh nôn nao những cảm xúc đại loại như buồn
trong vài khoảnh khắc thời gian có vẻ ngừng di động
và mỗi ngày nó dường như xảy đến nhiều hơn

trong trạng thái tâm hồn nói chung không thể coi là ổn
những nụ cười thiếu vắng và rõ ràng đã méo mó chỏng trơ
nỗi nhớ đến khiến anh quên phải ngủ
lúc ăn cơm, tiếng xoong nồi đũa bát lại vô tình gợi những vần thơ

cho đến một ngày, nỗi nhớ chuyển sang một cấp độ cao hơn là đã thầm yêu

thật ra thì trước đây anh vẫn tưởng nhầm là nỗi cảm

đã trăm ngàn lần anh muốn gọi thành tên nhưng anh không dám

để bây giờ anh cũng chỉ trộm thầm thì:

anh yêu em"


(NTHL)



Đọc vừa thấy buồn cười, vừa thấy yêu yêu . Cơ mà vợ NTHL còn sáng tác thơ hay hơn cả bác í .


2.


a: Not in the mood for work.

b: Làm gì có cái gọi là in the mood for work. Cái gì fải làm thì vẫn cứ fải làm thôi.

a: :((



3.
Em rất muốn có nhiều hy vọng, cái hy vọng nó làm em sống tốt hơn. Dạo này chả hiểu sao em chẳng có tí hy vọng nào, đâm ra em sống tồi lắm.







Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2007

9A Vô địch - Ảnh vụ đập phá tại nhà Chiến

9A thân iu

DSC00695

Đội hình quá đẹp!

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2007

tìm sách




Tớ đang tìm cuốn nè, The catcher in the rye, bản dịch tiếng Việt là Bắt trẻ đồng xanh. Híc híc, tớ rất muốn tìm được một cuốn bản cứng, bằng tiếng Việt thì tốt hơn, nhưng nếu ai biết chỗ nào bán bản tiếng Anh thì nói cho tớ biết với.

"
Bắt trẻ đồng xanh là chuỗi hồi ức của một chàng trai 17 tuổi đang ở ngưỡng cửa vào đời, xoay quanh những mối quan hệ với nhà trường, thầy cô giáo, cha mẹ, bạn bè, những ly rượu đầu tiên, những điếu thuốc vụng trộm, những nụ hôn vội vã, những cô gái mình yêu, và yêu mình..."

Looking forward to your reply (nịnh đầm 1 tí )

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2007

"unemployed" status

Trước khi đi vào tag thì tớ xin kể sơ qua về tình trạng hiện nay. Phải nói rằng cám cảnh thất nghiệp thực sự rất khủng khiếp, khiến mình trải qua rất nhiều suy nghĩ dớ dấn cho đến những cảm xúc tiêu cực chưa từng có. Híc, tớ đang rơi vào cám cảnh ấy đây, nhưng tớ còn thấy một điều khác nữa là, khi nhàn tênh thì ngồi nghe Norah Jones, uống cafe và viết blog cũng rất thú.
Bi giờ bắt đầu với 7 random facts về bản thân tớ:
1. Tớ rất mê cafe, uống cafe từ hồi nhỏ. Dạo nè vì nhan sắc mà uống ít đi nhưng lúc nào cũng mê cái màu nâu nâu, đen đen, và hương vị thơm lừng của nó . Thích các quán cafe trang trí theo tông màu cafe, có nhiều đèn vàng và ngồi ở đó với sweetheart thì thể nào cũng nói blah blah lung tung cả lên, uncontrolably, chả hiểu tại sao .
2. Tớ mê ngủ, híc và đây là lý do suốt ngày bị ăn mắng vì tội trễ hẹn :(( (huhu biết lỗi rồi mà )
3. Mơ ước nghề nghiệp của tớ, bắt đầu từ nghề báo, chuyển qua rất nhiều nghề, giờ thì lại là một nghề khác . Tớ chẳng biết được vì dòng đời xô đẩy, sẽ khiến tớ mất nhiều thời gian để có thể đạt tới những gì tớ thực sự muốn, nhưng cái chính là tớ vẫn luôn mong muốn .
4. Tớ rất mê xem film. Ở nhà cả ngày, kiểu gì cũng bật tivi, zapping qua hết HBO lại Cinemax và các kênh còn lại của VN vào giờ chiếu film. Hì hì, thích các bài viết về phim của những yxizen và moviesboomer .
5. Tớ thích mặc quần áo casual một tí, tức là lúc nào cũng mái thoải. Nhưng mà gần đây, sau khi đi đôi high heels của Lily, tớ đã hiểu đc thế nào là sức cám dỗ của thời trang .
6. Tớ thích đọc tiểu thuyết, nhưng mà cái này đúng là ảnh hưởng một cách dễ sợ tới tính cách của tớ. Tớ là 1 day dreamer đích thực, he he, for some time thôi.
7. Nhiều lúc ở trong một đám đông, tớ muốn chuồn ngay đi một nơi nào đấy, hì, cái này là do sự "độc lập tự chủ" vốn có của 1 only child .

Rùi, bi giờ là đến các nạn nhân của vụ tag này:

1, Người bạn chí cốt của tớ từ hồi cấp 2, Dung mama (nếu có ai băn khoăn hay ngờ ngợ về cái tên này thì xin hồi tưởng lại một chút về bộ phim truyền hình Hoàn Châu cách cách để thấy sự liên hệ gần gũi hơn của nick name này).
2, Một người bạn chí cốt khác từ hồi cấp 3, Ngân iu – cứ ở cạnh mày là tao lại thấy fải struggling harder for my life: 1 tấm gương sáng để học tập.
3, Chồng tớ: kể từ khi trào lưu fake lesbian nở rộ những năm cấp 3, tớ đã không để mình ngoài luồng bằng cách kiếm lấy 1 tấm chồng. Hoa iu, định qua nhà Hoa chơi mấy lần liền nhưng mà cái Ngân nó đang bizi, đợi thêm mấy hôm nữa nhá.
4, Người bạn cùng bàn của tớ những năm cấp 3: ôi, người đã góp phần không biết là lớn tới mức nào biến tớ thành hội viên danh dự của hội Lố. Người làm tớ thấy yêu đời ngay cả trong tình trạng nguy cấp nhất khi fải đối mặt với Cú Kê.
5, Lily, người luôn truyền cảm hng và làm tớ thấy cuộc sống đầy màu sắc.
6, Bích Ngọc, tuy gặp ít hơn so với hồi xưa, nhưng bọn tớ remain được 1 tình bạn bền vững lạ lùng.
7, Em Trang saya, học trò cưng của tớ, híc hôm nay không biết em làm bài thế nào.

Vì tớ thấy tìm ra 7 cái random facts và 7 người cũng mệt fết, nên thui, tớ leave out khâu cuối cùng là quick comment nhá.

Enjoy it!

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2007

Và tôi cũng yêu... :D

Và tôi cũng yêu em

Tôi yêu xem một cuốn truyện hay
Tiếng chim hót đầu ngày
Và yêu biển vắng
Tôi yêu ly càfé buổi sáng
Con đường ngập lá vàng...

Tôi yêu hương vị Tết ngày xưa
Mái tranh dưới hàng dừa
Và yêu trẻ thơ
Bữa cơm canh cà và điếu thuốc
Giấc ngủ không mộng mị
Và tôi cũng yêu em
Và tôi cũng yêu em
Và tôi cũng yêu em

Yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn...

Tôi yêu đi bộ dưới hàng cây
Đấu vui với bạn bè
Và ly rượu ngon
Tôi yêu trong nhà nhiều cây lá
Tôi yêu những người già

Tôi yêu những gì đến tự nhiên

Những câu nói thành thật
Và yêu ngày nắng
Tôi yêu mặc jeans và áo trắng
Yêu trăng sáng ngày rằm
Và tôi cũng yêu em
Và tôi cũng yêu em
Và tôi cũng yêu em

Yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn
Yêu em chứa chan....

"So confused. I think that I didn't intend to love you that much..."
plz don't take it seriously, j/k, but actually love this song so much, esp when it was sung by him.
(to Lily: tao đã hát đi hát lại cái câu "yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn, yêu em chứa chan" trong suốt cả ngày hôm đấy mới khiếp chứ, và mặc dù mày post rồi, nhg tao vẫn muốn post 1 cái entry về bài hát này )









Monday July 2, 2007 - 02:10am (ICT)